CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM CỦA TÔI

  -  
tôi giẫm xe cộ qua rồi khoảng 5h mấy về phòng tắm cọ tới trường là vừa, nhưng lại mang đến 5h rồi nhưng y loại sân vườn nó còn tùm lum, mấy những vết bụi cỏ vẫn không nhổ, rồi dòng vụ tưới nước auto của chưng cũng không hoàn thành đề nghị tôi cố gắng làm hết công suất. Hic, mệt nhọc chảy cả người.

Bạn đang xem: Cô giáo chủ nhiệm của tôi

- Trễ 30 phút luôn luôn nha – Cô giáo đứng mở cửa nhnạp năng lượng khía cạnh.- Uầy, nkhô cứng đi cô, bắt đầu rửa mặt dứt mà lại nực vượt vầy nè.- Em nhưng cũng biết rửa ráy nữa hả?Không màn mang đến câu trêu đểu của giáo viên, tôi dắt xe vào sân rồi pchờ vô bên ngồi trước dòng quạt đứng. Ôi, niềm hạnh phúc là trên đây.- Nóng thì uđường nước đi rồi học tập – Cô giáo mang đến salon đọc tiếp cuốc tạp chí.- Cô đem dùm em đi – Tôi thở phì phò.- Hay nhỉ?! Chủ tịch nước tốt Tổng túng thiếu thư đây?!- Cái nào thì cũng đúng, đi mà lại cô!Cà cưa một hồi thì bà thím công ty tôi cũng Chịu đi lấy dùm, cơ mà không có gửi tận răng đâu, bắt vô phòng học tập luôn luôn, cấm bao gồm gượng nhẹ.Tôi chẳng biết đi dạo này vị mê bẫy nhiều vượt phải gầy yếu hèn tuyệt sao mà mới lao rượu cồn bộ hạ độ 3 giờ đồng hồ mà lại tiếng body mỏi nhừ, mệt mỏi trước đó chưa từng thấy. Ngồi có tác dụng bài xích nhưng cđọng nhỏng ngồi trên mây.- Cô, nghỉ ngơi tí đi. – Tôi bé dại giọng ý kiến đề xuất, vừa nói vừa quan liêu gần cạnh sắc đẹp phương diện của thầy giáo.- Hôm nay tìm chuyện hoài nha – Cô nheo mắt.- Nghỉ đi cô, cô làm bếp cơm trắng chưa? Chưa thì đi đun nấu đi. – Tôi “lên lịch” mang lại cô luôn.- Hay thật!Dù lạu bạu nhưng lại cô cũng đi, thừa thế, tôi lượn luôn lên phòng tiếp khách, té bạn trên ghế salon tóc mà đánh một giấc cho đẹp nhất trời đẹp tín đồ.Có thể nói, chính là ngon giấc nhất nhưng mà đi dạo vừa mới đây tôi dành được. Thật chứ nghe đâu dòng căn bệnh mất ngủ “gia truyền” từ từ được hình thành tốt sao ấy, cứ hễ ở xuống là độ rộng 1 giờ đồng hồ sau new hoàn toàn có thể nhắm mắt xuôi tay, tuy vậy lúc nằm ngủ thì đầu óc tôi nghĩ loại mốc gì đâu.Nhưng..!- Ê..! Dậy đi!!- ………………….!- Dậy đi chứ?! Ở đơn vị cô cơ mà ngủ là sao chứ?!! – Bả đập đập vai.- …………….!- Nè… NÈ…È…È…!!! – Bả nhéo nhéo lưng.- ………………!- ……………!- Óa óa.. cô làm cái gi vậy chứ? – Tôi ôm mông quay trở về sừng sộ.- Coi chiếc phương diện kìa, nãy giờ ở ăn vạ đúng không? – Bả rút ít chân lại đứng chống nạnh.- Có đâu… cô mang lại em ngủ tí đi – Tôi cù mặt lại ôm gối nằm tiếp.- Còn lâu, em ngủ hơn cả giờ rồi, ngơi nghỉ đó mà..!!!- Hử? Ngủ lâu vậy á? – Tôi bò dậy dòm đồng hồ thời trang chứng thực.- Thiệt tình, ngủ bên cạnh đó ngáy nữa chứ!! Hết nói nổi.- Ủa gồm hả cô, hê hê – Tôi cười cợt cầu tài.- Hừ! Đến 9h luôn luôn rồi kìa. Cặp nè cổ, về đi! – Cô quăng cái cặp qua tôi, có thể cũng đã quăng quật không còn sách vở vào vào rồi. Thiệt tình, lo cho tất cả những người ta dữ lắm nhưng cứ có tác dụng bộ.- Vâng, nhằm xuống cọ khía cạnh sẽ.Tạm biệt cô giáo quyến luyến không rời (nghịch thôi), tôi ngó lại dòm phương diện cô lần cuối trong thời gian ngày rồi đạp pedal dong thẳng. Uầy, tính ra về tối ni chẳng học tập được cái gì. Thôi thì tháng ngày còn nhiều năm, lo quái quỷ gì.Nhưng vừa dắt xe vô sảnh thì tôi nghe đa số lời khổng lồ giờ vọng ra tự phòng bếp. Lại ôm đồm nhau, chắc hẳn vày bố đi cả ngày lại về trễ cần người mẹ đâu bực, mệt mỏi thiệt chứ. Lúc xuống bên thì tía mẹ tôi mỗi cá nhân ngồi trên cái ghế, cãi vả cthị xã nào đó tôi nghe cũng chẳng rõ. Cầm ly nước nốc đến bằng hết rồi lên phòng khách coi truyền họa. Giờ mới để ý là thằng Kha đâu mất, cứng cáp nó ngủ mau chóng, mai là vào đầu tuần mà lại.Ngồi độ khoảng 30 phút nhưng mà bố bà mẹ vẫn cứ cãi, đôi khi còn béo tiếng hơn cơ hội tôi mới về. Đại nhiều loại là ba tôi cẩu thả nhiều cthị xã gộp lại, thêm loại tật hay nhậu, số cũng đào hoa nhăng nhít cần mẹ tôi tức nước vỡ lẽ bờ, nổi điên luôn thể. Ngồi nghe hết cthị xã này mang lại cthị xã không giống tôi cũng phân phát chán. Thôi lên phòng ngủ cá nhân cho lành. Cãi mệt rồi cũng không còn thôi.Nhưng trường hợp là thời điểm 6h tiếng thì tôi mặc kệ phần đa cthị trấn cơ mà ngủ đến rồi, còn giờ thì sau thời điểm ngủ nhà cô ngừng đôi mắt tôi nó msống trao tráo, thần tởm tỉnh nhỏng sáo thì tía bé thằng làm sao cthích hợp đôi mắt được. Nhất là khi cha tôi tức bực đi lên phòng khách trên lầu nằm võng, chị em tôi vẫn đi theo. Dù ở phòng để ngủ phía bên trong như tôi vẫn biết vượt bởi vì tiếng nói rõ nlỗi mồng một.Thực ra đầy đủ cthị xã cãi nhau thế này thì dạo bước lớp 9 xảy ra mỗi ngày, như cơm trắng bữa. Cũng bởi vì cha bà mẹ tôi cùng tuổi, tính tình lại trái ngược nhau nên không lúc nào cùng quan điểm. Mẹ tôi lại tức giận, cứ ôm đồm miết thôi. Lúc trong tương lai thì cũng có đỡ rộng, nhưng lại dồn lại một cục rồi xả cầm này thì cũng chống mặt lắm.Không ngủ được, tôi nằm yên ổn ngóng câu chuyện của 2 fan. Nhưng đỉnh điểm là loại khúc ba tôi lại đi nghi hoặc chị em bao gồm gian tình. Bờ mờ, ba tôi kia giờ đồng hồ tứ tung hết biết, gặp mặt ai xinc xinh tốt núm như thế nào là bám chóc. Mẹ tôi cũng đã can ngăn uống hết lời, chũm mà giờ lại dám đi nghi hoặc ngược chở lại. Tức thừa, tôi hầm hầm chiếc phương diện rời khỏi phòng tiếp khách.Nhưng lên rồi ngồi yên ổn.Nghiệm lại thì vài Từ lâu, mẹ tôi tất cả vui vui ngồi nhắc tôi nghe một chuyện:- Hôm trước tía mày hỏi chị em là giả dụ sau đây mất người mẹ ước ao ba đi trước tốt bà mẹ trước.- Rồi bà mẹ nói sao? – Tôi hào khởi ngồi nghe, vừa nhai mấy trái apple.- Thì người mẹ nói là ví như mất thì cha mày mấy trước đi, chđọng bà bầu hại ma lắm, tía xuống trước rồi đón chị em - Mẹ tôi cười cợt hiền đức. Mà cũng đúng, kia tiếng mẹ tôi nổi tiếng là sợ ma kinh khủng khiếp, ngủ 1 mình bao gồm lúc còn không đủ can đảm nữa là.- Uầy, cđọng thế! – Tôi chốt lại một câu rồi cả 2 cùng cười.Nói chung mẩu truyện này chả tất cả gì đáng bàn, nhưng mà bố tôi lại lái quý phái khunh hướng khác, vì chưng ông nghĩ về người mẹ chưa kể tôi nghe vụ đó.- Ngulặng, mày có biết mẹ ngươi nói gì cùng với tía không?- Nói gì bố – Tôi ngơ ngác Khi bố thoải mái và tự nhiên quan sát tôi.- Mẹ ngươi nói là mẹ mày mong mỏi bố chết trước để tại lại rước cái thằng thân phụ Tuấn vào chi viên. – Ba tôi nhếch mnghiền.Tôi trợn trắng nhỏ đôi mắt lên nhưng nhìn cha tôi, miệng lag ra chẳng nói được gì. Trong lúc ấy chị em vừa nghe đến câu đó liền tát ba tôi một phát rõ nhức. Ừ thì chẳng thể nào ngờ được ba tôi lại nói ra được câu kia.Tại sao bố tôi lại đi bóp méo vấn đề, nói xấu bà bầu trước phương diện con cái?Tại sao bố lại tàn phá hình hình ảnh của chị em trước khía cạnh tôi?Trong khi ấy, dù có nhức lòng nhưng lại chị em vẫn luôn luôn cố gắng duy trì hình ảnh của một tín đồ phụ vương hết sức mẫu mã mực dùm ông ấy chứ.- Mẹ nói mang đến nhỏ nghe không còn rồi, bà mẹ nói là người mẹ hại ma mà tía – Tôi nói thiệt chậm rì rì cùng cảm thấy nlỗi hình hình ảnh cha vào tôi nhòe đi quá nhiều, bao gồm cả nghĩa black lẫn nghĩa láng.Tôi ngồi phịch xuống ghế, cảm giác nhục nhã xâm lấn chổ chính giữa hồn. Ba tôi bước ra bên ngoài là tín đồ bạn kính phục, vậy mà về bên thì lại như vậy.Đến lúc này thì bà bầu tôi chẳng nể gì, lật bài xích ngửa không còn các việc.Ngồi nghe thêm gần như cthị trấn đại nhiều loại như bố tôi vung tiền mang lại mấy nhỏ tuổi ngoại trừ ban ngành tới trường cao học tập nhằm nó vênh vác khía cạnh với mọi tín đồ vào cơ quan. Rồi mang lại mấy vụ sau thì thôi, tôi chỉ biết cúi đầu xuống từ bỏ ngắm nhìn và thưởng thức những giọt nước mắt của bản thân mình đang rơi xuống tay..Quá điếm nhục ê chề.Lát sau tôi xuống lầu cọ mặt rồi ngồi thần ra, ngoài ttách tuồng như đang mưa những bác bỏ ạ, cứng cáp cũng đang bi hùng thay mang đến chị em tôi.Không phát âm sao lúc kia tôi lại muốn ra khỏi chiếc nhà này tức thì hiện nay, ước ao đi đâu đó để xả sút phần lớn căm tức trong lòng. Hay về ngoại? Đạp xe pháo chắc chắn thêm cả tiếng, nhưng mà thế nào cha người mẹ có đi tìm cũng tìm ra thôi.Nhưng sá gì.Tôi không hiểu biết sao thời điểm thường xuyên tôi khôn cùng đù, khía cạnh mày sáng suốt nhưng mà thực tế là chiếc như thằng quá trình tiêu hóa kém. Nhưng giờ thì đầu óc thông tuệ dữ lắm, tôi nắm ổ khóa khóa luôn chiếc cửa ngõ phòng bếp ra ngoài, chấm dứt thì quăng quật nguyên ổn chùm chiếc chìa khóa vào loại ly không dùng ở bên trong gầm tủ. Tất nhiên là ly sứ đọng nhằm tía mẹ tôi không đời ngờ đâu cho nhưng mà nhìn thấy dễ ợt được.Ra phòng khách thì vẫn nghe tiếng nói của một dân tộc uất ức của bà bầu tôi bên trên lầu, an tâm là bố người mẹ vẫn tồn tại ngồi đấy, tôi khẽ bấm khóa cửa ngõ thiết yếu lại rồi dắt xe đạp ra phía bên ngoài, luôn luôn nhớ khóa luôn cửa ngõ cổng. Thế là ngừng, ao ước tìm tôi thì cđọng ngóng tới sáng sủa nhé.Leo lên xe cộ trong mẫu máu ttránh mưa dông rung lắc rắc, tôi cứ chạy theo tuyến phố trực tiếp tấp trước đôi mắt. Từ tự nhưng mà chạy đã và đang cho tới nhà bé dại Hạnh, quan sát vào trong thì nhà nó cũng tắt bóng ngủ rồi. Cũng buộc phải, vẫn hơn 11h rồi nhưng mà.Tôi vẫn tiếp tục giữ dòng ý muốn về nhà ngoại, tất nhiên chưa phải về bên ông nước ngoài rồi, vị trí cơ mà tôi hướng đến là bên dì 4 cơ. Dì sinh sống một mình kia giờ lại khôn xiết thương thơm tôi nữa, chắc hẳn đang là chỗ “trú” an toàn tuyệt nhất.Nhưng đi khoảng thêm độ trăm mét thì tôi nhận ra hôm trước mình nhằm cái thang ngay gần bậc thang luôn luôn, bờ mờ, ba chỉ cần leo xuống rồi tìm khóa xe là mlàm việc cổng ngon ơ. Không được rồi, về công ty nước ngoài là bị tiêu diệt, sao tôi quên mẫu cụ thể kia vậy trời??Giờ cơ mà đi mặt đường chủ yếu chắc chắn sau trước gì cũng bị gông đầu về, gì chđọng giờ tôi cà nlỗi bên trên xe đạp điện, ba chị em lại đi xe pháo máy, không kiếm ra được cũng uổng. Nghĩ vậy tôi đâm lao cần theo lao, thấy được bổ rẽ trước mắt, tôi lượn xe vào luôn bởi vì nghĩ đây là con phố bữa trước tôi từng đi học thêm. Dù trời tất cả buổi tối thiệt tuy nhiên tôi vẫn hoàn toàn có thể chú ý nhà mà đân oán đường.Nhưng… ôi đệch! Nhà cửa gì không giống vượt vọc nè cổ trời??Từng đơn vị từng đơn vị một, sao nhớ hồi đó sống đấy là cái nhà đất của thằng Hưng béo, học phổ biến với tôi hồi đái học tập nhưng mà, giờ sao kì vậy??Rồi dòng nhà của gia sư Hoa tôi theo học thêm năm lớp 4 tiếng đâu rồi??!Ttách thì mưa lất phất, tôi thì đứng ngó nghiêng từng đơn vị. Giờ chẳng nhẽ chạy ra, tất cả cơ mà bị gông đầu ngay lập tức trên trận. Thôi thì… đi đại.Chạy riết chạy riết, băng qua hầu như cánh đồng cơ mà ắt hẳn thời điểm ban ngày vẫn là 1 trong form chình họa rất đẹp mắt, chạy ngang qua đông đảo căn nhà không hề quen thuộc biết chủ nhân. Bỗng Ôi đệch, cái xe nó bị ké bánh hả ttránh.Vậy là dẫn cỗ .Đúng là tôi gặp gỡ không còn chiếc xui này đến chiếc xui khác mà lại.

Xem thêm: 【8/2021】Cách Tải Chiến Dịch Huyền Thoại Cdht Trung Quốc Cho Android, Ios【Xem 187,704】

Nhưng may vắt lúc đi qua 1 tòa nhà nọ vẫn còn đang sáng sủa đèn, dựng xe tính vô hỏi đó là đâu bởi tôi đã không còn pmùi hương phía trọn vẹn Khi đi dưới mưa hơn khoảng 30 phút đồng hồ, đoán vậy.

Xem thêm: Top 10 Kinh Nghiệm Chơi Liên Quân Mobile Cơ Bản Cho Người Mới

2 con chó trong bên sủa cố gắng chủ nhân, vững chắc tụi nó tưởng tôi sẽ ao ước ăn trộm con kê, hic, tình ngay lập tức lí gian rồi.- Ai nghỉ ngơi ko kể đó?! – Ông anh làm sao đó đứng trước thềm cha vừa gãi bụng vừa dòm lom lom ra.- Dạ đến em hỏi đó là nơi nào? Hãng cám Minh Tân cách đây không lâu ko ạ? – Tôi phệ giọng, bờ mờ, người quen biết chó lại sủa, khiếp đảm à.- Đi theo mặt đường này, cỡ 200m là thấy à! - Ổng chỉ phía.- Dạ, cám ơn anh. – Tôi chấp nhận lễ phnghiền cóc nên biết ổng bao gồm thấy không, rồi sẵn một thể nguyền rủa luôn luôn 2 bé chó, hẹn ngày mần giết mổ.Thế là tay dắt xe cộ, chân chạy tơn tơn đi tìm kiếm hãng sản xuất cám. Vì xưa nay cái thương hiệu kia nằm ở trê tuyến phố lộ, yêu cầu dạng hình nào lúc tiếp cận thì vòng qua chắc chắn đang đi ra đường chủ yếu mà lại thôi. Hic, khổ quá.15 phút ít sau, tôi đứng sinh hoạt con đường chính, tuy vậy tiếng lẽ nào chạy bộ về bên ngoại? Đi cho tới vị trí chắc đột nhiên quỵ luôn.Nhưng chỗ tôi đã đứng phía trên, đi độ trăm mét, lại là nhà của ai cơ. ____________Hôm nay tạm dừng tại đây, buổi tối mai em đã ra 2 chap, điện thoại tư vấn tầm thường là Siêu Chap . Good night các bácCHAP.. 39 - SIÊU CHAPĐứng trước cánh cổng white color, trong những lúc đầy đủ giọt mưa bắt đầu nặng nề phân tử vẫn buông bỏ trực tiếp xuống mặt, tôi giơ tay bấm chuông nhưng mà.... đệch, không "ăn" á? Mới chiều còn được cơ mà trời! Chẳng lẽ dòng sự xui của tôi nó ảnh hưởng lên luôn luôn loại chuông của cô ấy hả ta? Nghi lắm.Mà giờ sao kêu đây? Đâu bao gồm lấy điện thoại thông minh đâu cơ mà Hotline.-Cô ơi! Cô..!! – Tôi ôm cổng la ó trong màn mưa.. vài ba giây sau nghe giờ đồng hồ kêu đáp của… mấy nhỏ chó sát gần đó. Lạy chúa!Thôi thì lỡ rồi, đứng đây không chừng ba chị em chạy tương hỗ phạt hiện tại là toi. Tôi dắt xe cộ qua bên hông công ty cô, dựng xe cộ cạnh bên tường rồi thủ ráng, vuốt khía cạnh quệt mũi các kiểu dáng rồi thực hiện leo tường. Mợ, giống hệt thằng đánh cắp bên nghề.Chật vật dụng mãi mới ngồi chựng bên trên tường, cũng may là tường đơn vị cô không có mấy cây nhọn nhọn nhỏng cô Yến, không là tôi đi luôn luôn rồi.- Cô ơi cô..!!! Cô.... B..rừ..ừ – Tự nhiên vô thềm cha rồi lại thấy trong người dân có gì đấy giật giật run run. Mà sao im thin thít vậy cà? Theo khía cạnh quan sát thẳng tự cửa chính thì phòng ngủ tắt đui, chắc hẳn bà thím này mồi nhử ngủ tự có lẽ nào rồi. Hic, lạy ttránh đừng buộc phải tín đồ ngủ rồi là nhỏng bị tiêu diệt nha trời.Kêu thêm phát nữa thì một cơn gió kỳ lạ thổi ngang qua cùng vô tình làm cho tôi... rét thấy mụ nội. Đen vỡi.Hết xiết tôi gõ ly ly vào lớp kính của cửa chính. Đứng gõ đon đả, vừa gõ vừa hú thì sau cuối dòng cửa ngõ phòng để ngủ cũng mở vị tôi thấy ánh sáng của đèn hắt ra, rồi bà thím của tôi cũng ra, dẫu vậy đi ngược hướng, vô bếp tế ai trong số đó vậy???Nhưng cái gì cũng đều có mục tiêu, thiếu nữ tôi chết mê chết mệt nhọc vẫn thảnh thơi bước từng bước lên phòng tiếp khách, thấy vậy tôi càng gõ mạnh dạn hơn cùng la lớn không còn cỡ.Cứ tưởng sẽ tới msinh hoạt các bác ạ, ai dtrần đứng tức thì cửa chống học tự nhiên giơ dao ra. Ôi trời phật ơi!!!- AI ĐÓ!! Tui..tui tất cả dao ntrằn nha... Đừng tất cả hù.. tui nha....!!Coi tề, coi bẫy chìa cái dao ra tề, tay run nlỗi cầy sấy cầm kia thì đâm thọt được tai ác gì chứ.- Em ntrần, em nnai lưng cô..!!!- Hic, Nguim ơi, cứu vớt cô..!! - Bà thím nhà tôi tập đứng lại. Ủa kì vậy!? Tưởng kêu thương hiệu tôi là biết rồi chứ???- CÔ!!! EM NÈ!!!! - Tôi phạt bực lên la xóm xé tung giờ đồng hồ mưa rơi xối xả, giờ ếu quyên tâm mang lại láng giềng tất cả nghe hay là không.- Nguyên?! Em hả?! - Cô giáo bước lại ngay gần xác nhận.- CHỨ CÒN AI NỮA CHỨ!!! - Tôi bác khía cạnh liền kề cửa ngõ kính.- Hic, nhằm cô lấy chìa khoá.Nhìn dòng tướng chạy siêu cực nhọc biểu đạt của cô ý, tôi đang quạu mà lại cũng nên phì cười cợt.Hết biết.Nhưng điều tôi chẳng thể ngờ là trong đêm ấy, sau thời điểm cửa chính dần mngơi nghỉ thì cũng là lúc cô ôm chầm đem tôi, thiệt chặt, như mong mỏi có lẽ rằng chính là tôi chđọng không có ai khác.Sau này cũng có thể có Khi tôi được test lại cái cảm giác kia tuy vậy quan yếu nào phê nlỗi nhỏ kia cơ nhỏng hiện nay được. Lần thứ nhất được gái ôm nhưng mà, gái này gái đẹp nhất gớm hồn nữa, cđọng nlỗi biến thành một nhỏ tín đồ không giống ấy. Sướng rân óc.Đứng chựng một hồi mà lại thấy bà thím chưa có dự định buông, với lại bản thân mẩy tôi hôi nlỗi cú vọ buộc phải..- Cô tính ôm em cho tới sáng luôn luôn hả?!- Hngơi nghỉ, ừ..cô...- Ớ..oái...- Ơ....!!Sau lúc bị xô một cú vượt bất thần, tôi ngã chư gọng trên sàn thềm bố suôn sẻ ướt, khôn cùng nhục các bác bỏ ạ. Cô giáo gấp đỡ tôi dậy nhưng mà tôi giờ đây cùng với bộ mặt hoành tráng do thừa quê , giựt luôn dòng chùm chìa kté ra msinh sống cổng dắt chiếc xe vô không màn mang lại ông trời ổng đã mưa như buông bỏ nước.Xong, bạn và xe ướt nhỏng chuột lột luôn luôn rồi.***- Ntrần, uống đi - Cô đưa tôi chiếc ly của Nescà phê cơ mà sống trong là sữa Cô gái Hà Lan .- Dạ!Lúc kia tôi mới nhận biết cô thế thêm một cái khăn lông Trắng nữa, thanh thanh đặt chân tới nhưng quàng lên trên người tôi. Thật chứ đọng lúc kia tôi ấm tự trong bụng nóng ra luôn luôn các bác bỏ ạ.- Sao khuya khtinh quái vầy cơ mà em còn đến đây?! - Cô ngồi đối diện tôi.- Chuyện gì cũng có thể có lí vì chưng của chính nó hết cô ạ! - Tôi ngửi ngửi rồi húp miếng sữa mang lại lòng mề thđầm ấm. (Mà sao thấy như là cún nhệ?)- Thì cô đã hỏi dòng lí vị đó!- Thôi cũng không có gì đâu, mà em mong muốn hỏi nnai lưng..- ..............??- Sao Lúc nãy ví dụ em nghe cô kêu tên em rồi cơ mà cô còn nói gì cứu cứu giúp là sao?! - Tôi húp tiếp ngụm sữa, vừa khoái chí ngồi ngắm khuôn khía cạnh dễ thương của bà thím nhà tôi đã chuyển lịch sự ửng hồng.- Thì.. cô.. ban sơ bao gồm biết ai call cửa đâu, tưởng trộm ko đó.- Cái rồi lưu giữ mang đến em lúc kia á! - Tôi nhướng mày lên.- Đâu, em tưởng lầm rồi, tai hại vượt - Cô giáo cân hận phía trên đẩy.- Hê, chưa hẳn thì thôi. - Tôi húp thêm vài ba ngụm sữa. Không đọc sao thoải mái và tự nhiên thấy ngon ác các bác bỏ ạ.- Mà nói thiệt đi, em.. sao em cho đây?!- Trời đêm giông bão, hứng chí đến đây tỏ lòng thành kính - Tôi nhún nhường vai.- Không giỡn đâu, nói đi! Mà người mẹ em biết không?! - Cô giáo nhăn khía cạnh.- Biết thì dễ dàng gì em ngồi được phía trên.- Tức là không biết á?! Em vừa phải thôi chứ đọng, đi vọc rồi người mẹ lo cố gắng nào? Hư vượt. - Vừa nói cô vừa vực dậy bước gấp vào vào.- Cô nhưng mà báo là em xách xe đi luôn luôn đó - Tôi để cốc sữa xuống.Mấy giây trôi qua vẫn không thấy cô quay ngược trở về có nghĩa là khinh thường tiếng nói của nhau. Trong lòng tôi rối lắm các chưng ạ, tôi không phải là không thích cho chị em biết tôi đang ở đâu, tuy thế nhưng mà...Khi mẹ tôi biết thì chắc chắn rằng người ck tồi đó cũng biến thành biết rồi gông đầu tôi về. Tất nhiên tôi chưa đủ bình tâm mang lại gặp gỡ ông ấy.Nghĩ thêm vài giây, tôi ra thềm bố gạt tó, vừa tính xách xe cộ đi xuống bậc thềm thì tất cả lực níu xe pháo lại, hết sức khẽ tuy thế cũng đầy đủ nhằm tôi nhận thấy.- Đừng đi, cô không hotline nữa đâu. Vô công ty đi nhằm bệnh dịch nữa.Thử hỏi nghe cái lời nói dịu dàng như rót mật vào tai thì thách thằng như thế nào đi đến được chứ!!***- Rồi giờ sao? Ngủ đâu đây?! - Cô giáo đôi tay phòng hông ngó qua ngó lại trong phòng ngủ cđọng nhỏng đã kiến thiết địa hình ấy.- Thôi, em ra phòng khách ngủ.- Không, ra đó giá buốt, cũng tương tự không. Lên nệm ngủ.- Ớ, vậy cô ngủ đâu?! - Tôi ngờ ngạc.- Trên nệm luôn - Đáp tỉnh bơ.- Ớ - "Ngơ ngác x 2". Mà lưu giữ ngày hôm trước mồi nhử bị tiêu diệt quăng quật cũng không cho tôi lên nệm bẫy ở nhưng ta .- Gì?! Lên nệm mới ấm, thôi đựng ly sữa đi rồi ngủ. Khuya rồi!- Em ngủ cái ghế này mang đến cô! - Tôi chỉ tay vào cái ghế gỗ vào phòng để ngủ.- Cũng rét mướt vậy?! - Cô giáo nheo mắt.- Uầy, thì đi vết mờ do bụi mà lại, đi những vết bụi cơ mà mền ấm nệm êm vượt cũng kì lắm. - Nói rồi tôi cười phát dứt xuống rửa ly. Vừa bước vô chống thì..- Nè cổ, vật dụng của ông cô, chắc hẳn em mặc vừa. - Cô giáo chìa bộ đồ pijama white color được xếp Gọn gàng ra.- Ông cô á?!- Ừ, vậy nkhô cứng đi - Nói rồi cô bước thoát ra khỏi chống rồi đóng cửa lại ý bảo tôi cứ đọng thay trong chống. Ờ thì..- Xong rồi - Tôi Open. Tính ra bộ này ngắn so với tôi nhưng mà cũng tốt rộng là mang đồ vật lúc nào cũng ẩm ướt đi ngủ, càng tốt hơn là khoác...ừm.. không say mê khoác vật dụng con gái đâu, dù sẽ là đồ vật bà thím này đi chẳng nữa.Và rồi fan nằm tại ghế úm dòng chnạp năng lượng vừa được vạc đến, tín đồ nằm tại giường cũng đang úm mẫu chăn uống màu hồng (thay đổi tông nữa rồi ). Mới đầu cô cùng với tôi ở tứ thế nghiêm, sau thì cô con quay qua bên kia cần tôi an tâm...tảo theo. Ttinh ma thủ quan sát cơ hội làm sao tốt dịp kia chớ .Nhưng đột nhiên thầy giáo lại trsinh sống bản thân rồi quay trở lại phía tôi, đệch, lại 4 mắt nhìn nhau. Tôi nlỗi sự phản xạ vô điều kiện ngay lập tức con quay trở lại bên kia để cô "ngắm" sống lưng bản thân. Hic, bị tóm gọn quả tang tại trận rồi.Nhưng không phải như dự tính ban đầu của tớ là đã nhìn cô suốt cả đêm bởi cơn bi tráng ngủ đã kéo đến. Cũng cần, mệt mỏi cả...