Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đam Phong Hàng Lãng

  -  
Cmùi hương 43: Giúp cô đi tải trang bị nhỏ gái?Tuyết Lạc, mình làm vk, quan yếu làm phản kháng ông chồng quá. Nhưng cô thiệt sự không ngờ bản thân có khả năng sẽ bị Phong Lập Hân ép buộc rước lần thứ nhất trao cho anh như thế này. Đời bạn thiếu phụ chỉ bao gồm một phòng con đường này, không chỉ có là nhằm cô ấy biến hóa xuất phát từ một fan thiếu phụ thành một fan bầy bà, cơ mà còn là biểu thị cho cuộc đời trong trắng của cô ấy. Cho yêu cầu càng trân quý, đáng tôn trọng trọng! “Lập Hân… đừng đối xử cùng với em điều này đạt được không? Cho em chút ít thời gian, ung dung tiếp nhận anh.” Hóc đôi mắt Tuyết Lạc đỏ lên, cô thật sự không thích cứ nuốm nhưng mà trao cho tất cả những người đàn ông này.“Im miệng! Đã nói từng nào lần rồi: không được call là Lập Hân! Phải Gọi chồng!” Hàng Lãng quát mắng lên. Để trừng phạt, hắn ngay lập tức cắn vào rửa mặt sống lưng Trắng nõn của cô ấy một chiếc.


Bạn đang xem: Triền miên nhập cốt tổng tài yêu say đam phong hàng lãng

“AI” Tuyết Lạc nhảy ra giờ thét chói tai, thê thảm.Nhưng chỉ hét một giờ đồng hồ, cô lại cnạp năng lượng chặt răng, ko phân phát ra thêm bát kỳ âm thanh khô như thế nào.“Mau dừng lại… Mau dừng lại đi!” Tuyết Lạc chóng vánh van xin đợt tiếp nhữa.“Mặc kệ em kêu la gắng làm sao, về tối nay cũng cần tiến hành nhiệm vụ của người vợ!” Giọng nói của Hàng Lãng rất là tàn khốc. Mà thân thể hắn đã và đang căng cứng, chẳng sao kềm chế được. Giống nhỏng mũi thương hiệu đã kéo căng trên dây cung, không bắn không được.“Lập Hân… ông xã, em đến… em mang lại tháng!” Tuyết Lạc cực nhọc xử kêu lên.“…” Trong trơn về tối, khuôn mặt tuần tú của Hàng Lãng sẽ mau chóng lạnh lẽo nlỗi băng. Hắn hoài nghi bản thân lại đen đủi nhỏng vậy! Hắn cho rằng: cô vị ao ước trốn tránh đề xuất mới giới thiệu lời nói dối nkhiến thơ điều này.“Em thiệt sự cho tháng… không tồn tại lừa anh!” Tuyết Lạc bị chèn lấn tức giận, cơ hồ nước sắp đến bật khóc.


Xem thêm: Chiến Trường Viễn Cổ Phong Thần Pk, Sáng Tác Việt

Sự thiệt vẫn hơn là nói mồm. Bàn tay Hàng Lãng thử Sờ qua… hắn thật sự hiếu kỳ điều đó thì bao gồm gì không giống với thông thường.Trong bóng về tối, khí tức hắn giá nhỏng băng ngàn năm, thật sự ko làm cái gi được! Tức giận luân phiên bản thân, Hàng Lãng lập cập quăng quật ra khỏi phòng tân hôn. Hắn chưa đói tới cả cồn vào lũ bà mang đến mon.Đèn thủy tinh lần tiếp nữa sáng lên, phát sáng cả căn phòng.Tuyết Lạc chuyển tay đậy ánh đèn lóa mắt, phạt hiện ‘Phong Lập Hân vẫn tránh đi.Thật ra Lúc hổ hang ko chịu được nổi, lòng lòng Tuyết Lạc vẫn đang còn chút nghỉ ngờ: chẳng lẽ tình hình bệnh lý của Phong Lập Hân vẫn chuyển đổi xuất sắc đến cả hoàn toàn có thể đấm đá bạo lực cùng với cô nhỏng vậy? Bởi do khí lực của ‘Phong Lập Hân” vừa rồi, cô trọn vẹn chẳng thể phản kháng.Nhưng khi đó, Tuyết Lạc căn uống bạn dạng là không tồn tại thời gian suy nghĩ đến cthị trấn này. Cô ở lên nệm, thứa hẹn đến mức ước ao chui luôn xuống đắt.


Xem thêm: Bảng Ngọc Yi Mùa 8 Đi Rừng, Bảng Ngọc Master Yi Mùa 8 Của

Cô tức thời chóng vánh đứng lên đi tìm băng lau chùi. Tìm mọi cả phòng, mãi new thấy một miếng mỏng dính vào túi xách nhưng sử dụng trợ thì.Tại sao ngay thời gian chủ công lại cho mon chứ? Đây cũng là vượt đúng khi đi! Có lẽ là hồi hộp quá bắt buộc vậy! Chỉ cần sử dụng lâm thời một miếng mỏng manh, Tuyết Lạc lần chần đã bảo trì được bao thọ. Hơn nữa ngày thứ nhất hay kha khá các, một miếng mỏng dính những điều đó cnạp năng lượng phiên bản không được cần sử dụng đến lúc ttách sáng. Lật tung cả phòng tân hôn lên vẫn không tìm kiếm thêm được loại nào.Tuyết Lạc chỉ có thể xuống tầng, tìm kiếm dì An cầu cứu vãn.Mới bị Phong Lập Hân chèn ép những điều đó, khuôn mặt Tuyết Lạc vẫn đỏ rực, chưa kịp ổn định lại. Phong Lập Hân: nàgiống ý lại đấm đá bạo lực những điều đó, ko thua trận gì em trai báu vật của anh ý ta! Vừa nghĩ cho tới Hàng Lãng, rượu cồn tác của Tuyết Lạc tương đối trầm lắng, đùng một phát, cô cảm giác có điều gì đấy rất là quỷ dị…Nhưng chỗ nào đó lại trào ra, khiến vào nháy đôi mắt cô quên đi mấy cân nhắc bậy bạ, trước tiên nên giải pháp xử lý ổn thỏa chiếc tởm nguyệt này đã! Nếu ko, chắc hẳn rằng là cthị xã ‘đẫm máư’ thiệt lòng.Vội hối hả đá quý đi xuống tầng, Tuyết Lạc đi liền mạch vào phòng dì An. Bất thừa cô cũng ko ôm hy vọng vô số, dì An cũng đã rộng năm mươi tuổi, hẳn là cũng không hề kinh nguyệt nữa rồi. Cho đề xuất là tỉ lệ dì gồm ‘thứ bé gái’ sẽ tương đối nhỏ.Nhưng cho dù tỉ trọng có nhỏ dại, thì đó cũng là nơi phù hợp độc nhất vô nhị để Tuyết Lạc tìm đồ vật. Bởi cô biết: ví như dì An không có, thì nhì vị Phong thiếu thốn gia với cai quản gia Mạc lại càng ko.Dì An không có ở trong phòng. Tuyết Lạc lại đi vào bếp.Trong phòng bếp ko gần như bao gồm dì An, nhưng còn có một bạn nhưng mà Tuyết Lạc cực kỳ không thích chạm chán. Phong Hàng Lãng đang ăn món mì Ý nhưng dì An vừa có tác dụng.“Dì An…” Tuyết Lạc nhận thấy Hàng Lãng, ngay lập tức nuốt ngược nửa câu sau vào trong cổ họng.Mà Hàng Lãng sinh sống trong nhà bếp liếc quan sát cô, ánh nhìn hết sức lãnh đạm, không dừng lại ở đó còn nháng chút ít khó chịu phẫn nội Mình hôm nay có chọc tập gì mang lại fan lũ ông này không? Sao hắn lại rước vẻ phương diện tê chú ý mình? Hắn là em ông chồng nhưng ko chủ động xin chào hỏi fan chị dâu này, Tuyết Lạc cũng sẽ ko dữ thế chủ động phản bội ứng lại loại hình dáng lỗ mãng nhỏng hắn? Để khỏi rước bực vào bạn.“Phu nhân, bao gồm cthị trấn gì vậy? Tôi vừa có tác dụng mì Ý, phu nhân ăn với Nhị Thiếu gia luôn đi.” trái lại, dì An cực kỳ thân thiện.“Cháu không đói.” Tuyết Lạc nhìn vẻ khía cạnh u ám và mờ mịt của Hàng Lãng, rẻ các giọng nói cùng với dì An. “Dì An, dì có thể ra bên ngoài một lúc không? Cháu tất cả cthị trấn mong muốn nói với dì.” Cô sẽ không mở miệng nói chiếc chuyện đáng xấu hồ nước này trước phương diện Phong Hàng Lãng! “A, được.” Dì An xoay đầu quan sát Hàng Lãng một cái, rồi theo Tuyết Lạc thoát ra khỏi phòng phòng bếp.Trong hàng lang, Tuyết Lạc vẫn đtrần giọng mình xuống rẻ tuyệt nhất hoàn toàn có thể. “Dì An, dì gồm còn dùng băng lau chùi không? Cháu… cháu vừa bắt đầu đến mon. Không có chuẩn bị.” Dì An bỗng dưng hiểu ra: bởi vì sao khi Nhị Thiếu gia xuống tầng cơ hội bà nấu ăn ăn uống, vẻ mặt lại hững hờ kinh sợ nhỏng vậy! Hóa ra là phu nhân tới tháng! Không cần phải nói, thân lũ họ một mực là chưa kịp xẩy ra cthị trấn cơ rồi.Ai, Tuy nói vô xảo bất thành thư<1>, nhưng mà mang lại mon cũng thừa đúng khi rồi! Có lẽ duyên ổn phận thân Nhị Thiếu gia và phu nhân vẫn không đến đâu.“Di An, dì thlàm việc lâu năm loại gì?” Tuyết Lạc bị giờ đồng hồ thlàm việc nhiều năm não nằn nì của dì An tạo cho ngần ra. Hơn năm mươi tuổi không hề gớm nguyệt, là vấn đề sinc lý bình thường nhưng mà. Cũng không nhất thiết phải kính yêu cho vậy chứ đọng.Cảm thấy bản thân thất thố, nhớ lại sự lạnh nhạt của Phong Hàng Lãng cùng với Tuyết Lạc trong phòng bếp, dì An nhận thấy, Tuyết Lạc vẫn không phát hiện bạn vừa trong phòng cùng với cô lúc nãy đó là Phong Nhị Thiếu gia Hàng Lãng! Cho yêu cầu, dì An cũng chỉ hoàn toàn có thể nhằm bầy họ phát triển theo tự nhiên thôi.“Phu nhân, tôi đang mau chóng ko sử dụng loại kia nữa rồi. Ở đầu đái khu có siêu thị thuận lợi, nhằm tôi đi tải mang lại phu nhân.” Dì An tháo dỡ tạp dề xuống, chuẩn bị rời khỏi của.Mà hôm nay, bên phía ngoài lại có mưa dông. Một tia chớp nhá phá tan bầu trời yên tĩnh, giờ đồng hồ sét khuấy cồn cả một vùng. Mưa nlỗi thác vây cánh, rơi xuống một mảng White xóa, ko chút ít lưu giữ tình nhưng mà vùi dập vạn thiết bị, đa số phân tử mưa như đan thành một tắm lưới xung quanh cửa sổ.“Dì An, tốt nhằm con cháu từ đi.” Tuyết Lạc chẳng thể đẻ dì An đi sở hữu thứ cho chính mình vào thời tiết mưa to lớn gió lớn cầm này.“Bởi vậy sao được! Bên ngoại trừ mưa phệ như thế, phu nhân lại đang tới mon, dầm mưa, lây lan giá sẽ không còn giỏi đâu.” Dì An cũng ko nỡ nhằm Tuyết Lạc thân thể yếu ớt ra ngoài.“Phu nhân, thông thường người tiêu dùng nhãn hiệu gì, mẫu mã nào?” Dì An vừa hỏi, vừa mang áo tơi, chuẩn bị ra phía bên ngoài.Nhưng vừa xuất hiện ra, một cơn gió to gan lớn mật vẫn thổi tung ô cửa, gió mạnh dạn cùng mưa lớn ùa vào, gần như hát xẻ dì An xuống rửa ráy thảm chùi chân.“Dì An, dì ko có gì chứ?” Tuyết Lạc rối rít xông tới đỡ bà.“Phu nhân, nói không cửa ra một chút… Bên ngoại trừ mưa gió những điều đó, phu nhân cẩn trọng lây nhiễm rét mướt.” Bình thường dì An rất là bao dong đến Phong Hàng Lãng, cơ mà cũng khá yêu thương thương thơm Tuyết Lạc.Tuyết Lạc cần sử dụng mồi nhử vai nhỏ yếu hèn đẩy góc cửa, bên dưới sự tấn công dồn dập của mưa khổng lồ gió phệ, cơ thể cô tất cả chút ít ko chịu được nổi. Nửa bên vai lộ ra ngoại trừ loáng chốc đã ướt át.Một cánh tay mạnh mẽ choãi tới, giúp Tuyết Lạc đóng cửa nhà kia lại. Tuyết Lạc lau gương mặt đẫm nước mưa, luân chuyển tín đồ lại, fan vừa giúp cô tạm dừng hoạt động lại đó là Phong Hàng Lãng.“Một ô cửa cũng không đóng góp được, ăn cơm trắng nhì mươi năm đúng là giá tiền phạm.” Gương mặt tuấn tú của Hàng Lãng vẫn buổi tối sầm nhỏng cũ.“…” Tuyết Lạc mím môi, ko đáp lại lời chế nhạo của hắn, cũng ko há miệng to cảm ơn. Bụng cô tất cả chút ít khó chịu, cô càng không thích bội phản ứng với những người lũ ông thô tục này.“Phu nhân, hay là nhằm tôi Gọi năng lượng điện, bảo tín đồ ở shop thuận tiện vận chuyển cho tới.” Dì An đề nghị.“Thôi ạ, hóng mưa ngớt một ít rồi hãng sản xuất Điện thoại tư vấn. Mưa khổng lồ như thế, bọn chúng ta đi cũng không dễ dàng.” Cơn đau cùng nân hận xông cho tới làm việc bụng, Tuyết Lạc theo phiên bản năng gập người, nhì tay bao bọc lấy bụng.“Phu nhân, bị đau rồi đề xuất không? Người ngồi yên, tôi đi rót cho tất cả những người ly nước con đường đỏ.” Dì An dìu Tuyết Lạc mang đến ghế sô pha vào phòng tiếp khách, rồi gấp rút bước vào bếp.Một loại cây bút với tờ giấy được đưa tới trước mặt Tuyết Lạc, cô ngẳng đầu, thì bắt gặp giương mặt lạnh nhạt của hắn.“Muốn cài đồ vật gì thì viết ra.” Giọng nói của Hàng Lãng vẫn lạnh nhạt nhỏng cũ.Tuyết Lạc nđính người: tín đồ này ý muốn làm cho gì? Định giúp cô đi mua vật dụng phụ nữ sao? Cô hoàn toàn có thể khẳng định: bạn này không biết trang bị cô đề xuất cài đặt là thiết bị gì. Nếu biết, với tính phương pháp và thân phận của hắn, nhất thiết sẽ không đi cài đặt giùm cô đâu.Tuyết Lạc hổ thẹn mang lại đỏ bừng khía cạnh, ko chút ít sức lực nhưng mà lắc đầu. “Không, ko phải. Lát nữa ngớt mưa, từ tôi vẫn đi cài.” Bất thừa, Tuyết Lạc vẫn cảm kích hắn. Ít tuyệt nhất thì hắn cũng có thể có lòng góp.“Bảo em viết thì cứ viết đi! Lằng nhằng loại gì?” Hàng Lãng mãnh liệt nói, cỗ dáng hết sức tức giận.Tuyết Lạc bị cơn giận của hắn làm cho hết hồn: bởi vì không viết, là sợ lúc đi cài đặt hắn đã khó chịu đấy! Lại còn chần chờ đề xuất trái nhưng quát lác cô!