Thất kiếm hạ thiên sơn

  -  
> Truyện dịch - Sưu Tầm> Truyện kiếm Hiệp> tìm hiệp truyền thống> Truyện Lương Vũ Sinh
*
Bạch phân phát Ma nữ - Lương Vũ Sinh


Bạn đang xem: Thất kiếm hạ thiên sơn

*
*

*
*



Xem thêm: Cách Chơi Pubg Mobile Trên Pc Mượt Hơn, Cách Setting Pubg Mobile Pc Mượt

Tò.Tí.Te
*

*
Bạch phạt Ma cô bé - Lương Vũ Sinh


Xem thêm: Bà Năm - Hồ Văn Cường

Một tìm trời tây, đất trời sậpMa hình ảnh tung hoành, sao đoài rơiBồ đề tất cả phải bởi vì tâm khởi.Ma quỷ hay không, hỏi nhằm chi?Là ma hay không là ma? vày giang hồ nước sóng lặng, để chỉnh đốn, hoặc sinh song trai gái, xuất xắc tiêu diêu rảnh rỗi tình thế sự?Để ý khí sấm gào, phất đi phần đông vũ mị lạnh lùng?Tiếc mang đến giai nhân giỏi đại, bội nghĩa đầu như chưa lão, trăm năm trong loáng chốc, không phụ lòng minh.Tài hoa mệnh đoản, mượn thơ nhắm rượu, múa kiếm ngày ngày như hồi ức.Trên dãy Thiên sơn, ngắm long xà mà lại múa bút, mực vẫy cả bờ nam.--- Từ cam kết Thấm Viên XuânTrời thu tháng chín, phương bắc cỏ úa vàng, tất cả một hàng người chiến mã đang men theo hàng Đại bố sơn dọc biên giới hai tỉnh Thiểm - Xuyên trở về phía tây. Đi đầu là mấy vũ sư hùng dũng oai vệ, sinh hoạt giữa gồm một thân sĩ sát sáu mươi vận áo da khoác áo choàng, thể hiện thái độ ung dung ngồi bên trên xe bởi mấy con chiến mã cao lớn khỏe mạnh kéo. Bên trên ngựa còn tồn tại một thiếu thốn niên mày tìm mắt hổ, bội tìm vang lên lanh canh.Thân sĩ ngồi bên trên xe chính là tổng đốc vùng Vân Quý đang ra khỏi chức vụ, tên gọi là Trác Trọng Liêm, người như là tên, tuy đã từng có lần làm nhiều chức quan lớn nhưng nói theo cách khác là siêu thanh liêm. Mặc dù tục ngữ nói cực kỳ đúng, "Ba năm làm tri phủ, mười vạn tuyết hoa ngân." không chỉ có thế y là tổng đốc, chẳng cần biết phải tư túi gì tuy nhiên trên có chiết khấu tiền lương, dưới tất cả thuộc hạ kính lễ, chi phí bạc tất nhiên không ít. Cho nên vì thế lần này trả chức về quê, đã thỉnh không ít vị phiêu sư lừng danh cùng theo hộ tống.Vị thiếu hụt niên mày kiếm mắt hổ đó chưa hẳn là phiêu sư. Gã tuy theo đoàn nhưng gồm một lai kế hoạch khác. Thế ra Trác Trọng Liêm quê quán ở phía bắc, là gia đình thế phiệt, trực thuộc hàng bé cháu trâm anh, nhưng bởi nhiều tiền vàng mà không nhiều con cháu, buộc phải vài đời đều solo truyền. Lão chỉ bao gồm một con một cháu, bé tên là Hoán tự Trác Kế Hiền, có tác dụng quan ở tởm thành, lên tới chức Hộ cỗ thị lang. Con cháu là Trác độc nhất Hàng, từ nhỏ theo phụ thân vào kinh, xem ra năm nay đã mười tám mười chín tuổi.Trác độc nhất Hàng từ nhỏ thông minh rộng người, tổ phụ đối với cậu vô cùng kỳ vọng. Lần này từ quan về quê, đã có lần gửi thư đến con, bảo y cho con cháu về cùng. Ngạc nhiên cháu lão không đến, bạn tên Cảnh Thiệu Nam đó lại mang theo phong thư của con trai lão tới, trên thư viết con cháu lão vẫn khổ công hiểu sách chờ thi cử, quan yếu quay về. Cảnh Thiệu nam giới là bạn bè cùng ngôi trường của con cháu nội lão, thông thuộc võ nghệ, vừa may bao gồm chuyện bắt buộc đi về phía tây, cần thỉnh đại nhân với y theo cho tiện cả song đường. Trác Trọng Liêm thủ thỉ phiếm cùng với cậu, phát hiện tại cậu không tiếp liền về thi thư lắm, thầm nghĩ về thư sinh học tập kiếm võ nghệ cho dù sao cũng có thể có hạn, lại còn cười thầm gã là người đọc sách không hoàn thành học kiếm cũng chẳng tới đâu, chỉ cần thiếu niên bình thường. Không ngờ rằng đầy đủ phiêu sư lừng danh được mời tới khôn xiết cung kính đối với gã, khiến cho Trác Trọng Liêm không khỏi ngạc nhiên.Hiện thời là năm Vạn định kỳ thứ bốn mươi bố thời Minh, Mãn Châu quật khởi sống đông bắc, không chấm dứt xâm phạm, Thần Tông tăng thuế ruộng "Liêu hướng" lên đến 1 phần hai, toàn bởi nông dân phụ trách, cho nên vì thế với trả cảnh nghèo nàn của bựa dân sinh sống vùng tây-bắc này, giặc chiếm nổi lên liên miên, Trác Trọng Liêm tuy có phiêu sư, vẫn đem theo thân binh hộ tống, vắt mà vẫn cảm giác thập phần bất an.Ngày ấy chúng ta mới vừa rồi cửa tía Dục, dịch đạo bên núi đột nhiên nhiên xuất hiện hai khoái mã, những phiêu sư đi trước hầu hết nhất tề trở thành sắc!Cảnh Thiệu nam ngồi trên con ngữa chạy lên, hỏi nhỏ: "Sao vậy?"Lão phiêu đầu đáp: "Đó là Tây Xuyên song sát."Cảnh Thiệu phái nam nói: "A, thế ra là Bành gia huynh đệ, thiết sa chưởng của lũ họ đã bao gồm mấy năm công phu, cần phải lưu trọng tâm một chút."Khoái mã của tuy vậy sát thừa qua, không thể hồi đầu. Lão phiêu sư nói: "Có vẻ như không hẳn là ra tay tạo án."Cảnh Thiệu phái nam khe khẽ cười, ghì cương con ngữa chờ xe pháo kéo mang đến gần điềm nhiên nói với Trác Trọng Liêm: "Lão đại nhân vạn an, không tồn tại gì hết, đó chỉ với hai thương hiệu tiểu tặc."Qua một lực nữa, phía sau này có ba khoái mã quá lên, lớp bụi bốc mù phủ khóa lên xe, cơ mà chẳng thèm nhìn nửa mắt. Lão phiêu đầu quá bất ngờ bảo: "Sao cả cha vị đà công ty của Long Môn bang cũng mặt khác xuất động, xuất xắc là trong lũ lục lâm đạo tặc đã xẩy ra chuyện gì khẩn cấp?"Cảnh Thiệu Nam kiên cường đáp: "Quản vật gì là lục lâm hay không lục lâm? nếu như như phạm cho chúng ta, ta không buộc phải dùng cho binh khí trên tay, chỉ bàng một cây cung này cũng đủ đánh cho đàn chúng lạc hoa giữ thủy."Bọn phiêu sư vâng vâng dạ dạ, nhất định vuốt đuôi. Trác Trọng Liêm thấy gã lộ thần sắc đẹp kiêu ngạo, thầm suy nghĩ gã thiếu thốn niên này quả bao gồm khẩu khí cực lớn, trong tim thầm không vui.Xe ngựa liên tục tiến về phía tây, cho đến lúc trời ngả hoàng hôn thì vẫn ở quanh đó Cường Trữ trấn ở cửa ngõ Thất Bàn, mặt đường núi chật hẹp. Cửa ngõ Thất Bàn này đó là một cửa ải hiểm yếu trải qua biên giới, nó sau sống lưng là núi vùng trước là sông, vách núi nhì bờ cao hơn trăm trượng, bên dưới sông bó thanh mảnh thành chiếc chảy gấp chỉ tầm năm sáu trượng, bay bổng trong đánh cốc giống hệt như vạn mã thuộc phi, bọt nước văng tung tóe đụn thành làn sương dày đặc.Một hàng người chiến mã bước thoát ra khỏi sơn khẩu, thấy nửa dặm phía trước bao gồm một bạch mã thảnh thơi đi lại, tín đồ trên chiến mã toàn thân vận y phục màu sắc trắng, phối phù hợp với bạch mã càng thêm siêu trần bay tục. Trác Trọng Liêm dấn xét: "Người này hình như là một thư sinh, cô thân ko bạn, thật là nguy hiểm. Họ mau lên cùng đồng các bạn với gã, mọi người thấy sao?"Cảnh Thiệu Nam không đồng ý nguầy nguậy, đột nghe hàng loạt tiếng lục lạc trong veo vang lên, sáu bảy thớt khoái mã từ bỏ sau chạy vuợt lên, chẳng mấy chốc vượt vượt xe ngựa, trong những lúc đó bạch mã thiếu thốn niên ở phía trước vừa bước vào sơn khẩu chật hẹp. Lão phiêu đầu cả tởm quát lên: "Còn không mau tránh, chạm vào là nguy." Lời còn không dứt, khe núi đầu kia bỗng nhiên bốc lên đám bụi, rộng mười người chiến mã đang xông về phía này. Đám ngựa hai bên cùng xay thiếu niên vào giữa, chớp mắt sẽ va đập vào nhau, Trác Trọng Liêm không khỏi hô lên cả kinh, nhưng bỗng nghe thiếu hụt niên kêu lên một giờ to, bạch mã chợt bay lên rất cao nhanh như lưu giữ tinh, thừa qua năm sáu trượng bay khỏi phương diện sông đáp xuống bờ đối diện. Hai nhóm người chiến mã ấy tất cả kỵ thuật siêu tinh luyện, trong những khi khẩn cung cấp bôn trì gắng mà đùng một phát kéo ghì ngựa chiến lại, đương đầu với nhau kẹp chặt cửa núi lại.Cảnh Thiệu Nam 1 mình phóng ngựa vọt lên, ôm quyền nói: "Thỉnh hảo hán dường đường!"Hán tử râu quai nón dẫn đầu quát trả: "Bằng đồ vật gi mà bảo chúng ta nhường đường? gia tài tham quan người người đều có thể lấy."Cảnh Thiệu nam đáp lại: "Cần lưu giữ lão gia người chưa hẳn tham quan."Một thương hiệu trùm thổ phỉ khác quát: "Muốn nhường hàng không khó, để tư trang lại rồi đi!"Cảnh Thiệu Nam ko nói lời nào, đột nhiên lấy thiết cung phun đạn trên sống lưng xuống, phun ra sưu sưu sưu thường xuyên mấy phát, khiến cho những fan xông lên phần nhiều rớt xuống ngựa. Hán tử râu xồm cười ha ha, Cảnh Thiệu Nam thay đổi tức giận đổi tên, phun ra một phát, khiến cây cờ black trong bầy cướp rớt xuống, hán tử râu xồm lúc này mới thất sắc mặt, chạy cấp tốc lên phía trước khủng tiếng quát: "Ngươi tất cả biết quy củ của lục lâm không?"Cảnh Thiệu Nam ko nói một lời, bắn ra tiếp tục nhằm vào hán tử.Hán tử râu xồm cấp tốc như gió rút thanh đồng đao sống sau lưng ra ngăn lại, làm tan đám tên đan như mưa rào cơ đi, giờ đồng hồ va chạm vang lên mọi nơi giống hệt như mưa đá rơi xuống rào rào. Cảnh Thiệu phái nam càng tấn công càng nhanh, hán tử kia từ từ lúng túng tay chân. Trong đám cướp tất cả một hán tử mi rậm mắt to hét lên: "Lai nhi ko được vô lễ!" Tay y cũng đúc rút một cây đạn cung phun xuy xuy vào tiếng, hốt nhiên nhiên tạo thành mấy đạo lửa màu xanh lá cây lam giao xoa bay đến. Cảnh Thiệu nam giới chỉ có một cây đạn cung không thể dùng một lúc cho hai mục đích, đánh rơi cây "Xà diễm tiễn" đang cất cánh tới, nhưng lại không chống được hỏa tiễn bắn về phía Trác gia. "Bồng" một phát, bố vải bao trên xe chợt cháy bùng lên, nhấp lên xuống rắc rơi xuống mấy đĩnh bội bạc trắng phau.Hán tử râu xồm lúc lắc đầu, đường nét mặt hiện tại vẻ thất vọng. Cảnh Thiệu phái nam đạn như liên châu, thi triển ra hay kỹ thần đạn là "Bát phương phong vũ", hán tử râu xồm không kịp tránh, một giờ đồng hồ bặc vang lên, xương cánh tay trái bị đạn bắn trúng, bước một cách dài thoát ra khỏi vòng chiến, đột nhiên ôm quyền kêu lên: "Tuyệt kỹ thần đạn của Võ sẽ sơn quả nhiên danh bất hư truyền. Huynh đệ chúng tôi có góc nhìn lầm, lỡ đắc tội rồi!"Hán tử phun ra xà diễm tiễn cũng đứng nhỏm tín đồ trên sườn lưng ngựa, to tiếng nói: "Trước mặt Tử Dương đạo trưởng, thỉnh huynh đệ nói giùm là Hỏa Linh viên và Phiên tô hổ cảm ân tình không giết mổ năm xưa của lão nhân gia!" Nói dứt cười lên một tràng dài, bảo lũ thủ hạ dìu đồng lũ thụ yêu thương lui ra sơn cốc.